[SẤM CHỚP] PHẦN 1 – Xác chết trên bãi đá (chương 1)

SẤM CHỚP
PHẦN 1 – XÁC CHẾT TRÊN BÃI ĐÁ
chương 1

tác giả: Từ Tiểu Miêu
dịch: kaffesua
beta: Ching Ling

Thành phố Tĩnh Hoài là thành phố du lịch duyên hải nổi tiếng thế giới, nước biển nơi này trong xanh và sạch sẽ, cho nên hằng năm thu hút lượng du khách lớn lựa chọn nơi này làm điểm nghỉ dưỡng lý tưởng. Vinh hay nhục lo âu cũng rứa, Tiền thì anh không thiếu, nhưng nhiều thì anh không có…

Buổi tối, trên bờ cát ven biển tĩnh lặng như tờ mang đến cảm giác an tâm khó tưởng, tiếng sóng vỗ đập lên tảng đá cách đó không xa vọng về. Thỉnh thoảng ở đâu đó trong bóng tối, có tiếng cười đùa của những người hẹn nhau ra đốt pháo sáng, đó là du khách vùng lân cận ra đây đốt lửa trại, hoặc những người yêu nhau tụ tốp năm tốp ba cùng sánh bước lang thang trên bờ cát, nước biển lành lạnh vỗ lên bàn chân, khiến họ phải xuýt xoa. Vô tư nên mới hoàn thành riêng tư. Tình yêu đến rồi đi nhưng bệnh tật, con cái và nợ lần sẽ ở lại…

Lời thủ thỉ của những đôi yêu nhau phiêu tán theo làn gió biển, cô gái mặc váy hoa rực rỡ ngượng ngùng cúi đầu cười, thẹn thùng đưa tay đánh lên người chàng trai mặc áo trắng cộc tay đi bên cạnh. Phải hạ mình, nhỏ nhẹ khiêm cung. Kim loại vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được vẹn toàn.

Chàng trai cười nắm lấy tay cô gái, hai người nhìn nhau, bỗng nhiên im lặng, chậm rãi đến gần, hơi thở của cả hai hòa vào nhau. Bởi vì hai người đang đứng ở nơi tương đối vắng vẻ, dù là giữa ban ngày cũng ít có người lui tới nơi này, cách đó mấy mét có những hòn đá to, vì vậy cô gái hơi do dự một chút, sau đó nhắm mắt lại, như chấp nhận hành động tiếp theo của chàng trai. Không nấn ná lúc thành công, Trong một thế kỷ vàng thì tiền bạc chỉ là chuyện vặt.

Có điều, đại khái chừng mười mấy giây trôi qua, trên môi cô gái vẫn không có cảm giác mới lạ nào. Không đủ tin hay cứ không tin. Một người vợ tốt luôn tha thứ cho chồng khi cô ta sai.

Cô gái ngơ ngác mở mắt ra, cau mày nhìn sang, chỉ thấy người đang đứng mặt đối mặt với cô hơi  ngạc nhiên, khó hiểu ngó dáo dác về phía sau lưng cô, còn khịt khịt mũi, “Em có ngửi thấy mùi gì không?” Xoạc cẳng ra, đi chẳng được nào. Người không có đạo đức giống như con thú hoang bị thả rông vào thế giới.

“Mùi gì?” Cô gái cũng hít mạnh hai cái, chỉ ngửi thấy mùi mặn chát của biển, còn có mùi thối thum thủm. Trời đất bền, không vì mình sống, Thu này vẫn giống thu xưa. Vẫn đi xe máy, vẫn thừa ghế sau.

Dường như rất khác so với mùi của sinh vật biển bị chết. Kìa thiên hạ ung dung tự tại, Kim loại vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được vẹn toàn.

Chàng trai buông cánh tay cô gái ra, từ bên cạnh đi vòng qua phía sau cô, đi về phía phát ra mùi hôi, đó là một bãi đá nhấp nhô lởm chởm, dù bình thường thủy triều lên cũng ít bị nước biển bao trùm, nên coi như được khô ráo. Một lời đủ giác ngộ, Nửa câu đủ thấu huyền. Không tiền thì khắc buồn phiền.

“Gì vậy…?” Chàng trai thận trọng đạp lên hòn đá không được coi là trơn láng, vừa khiếp sợ nhìn chăm chăm vào thứ đang ở khoảng trống giữa hai hòn đá, sau đó ngồi xổm xuống, nương theo ánh trăng yếu ớt nhìn thấy rõ thứ đó, anh ta mới hoảng hồn khiếp vía ngã từ trên hòn đá xuống cát, “Cmn!!!” Chỉ riêng ta thô kệch ương gàn. Sáng tạo khắc có gạo để ăn.

Đó là một thi thể, nói là thi thể là quá bình thường rồi, dù sao thì cái xác đã bị phân hủy gần như không còn nhận ra mặt mũi, thối rữa hoàn toàn, từng mảng thịt tróc ra, lủng lẳng, lộ ra mấy cái xương trắng bên trong, trông thật kinh dị dưới ánh trăng. Những là thành tín nói năng, Giận là đem lỗi lầm của người khác trừng phạt bản thân mình.

Mùi thum thủm từ cái xác bốc lên, theo gió tản ra ngoài. Ung dung thanh thản chờ xem ý trời. Sống chỉ vì mình là một sự lạm dụng.

Cô gái vội vàng chạy tới, định đưa tay đỡ chàng trai dậy, còn bối rối hỏi, “Anh sao vậy?” Ai làm gió sớm mưa trưa thế này? Giận là đem lỗi lầm của người khác trừng phạt bản thân mình.

“Mau, gọi cảnh sát, mau báo cảnh sát đi.” Người hay đưa kẻ dở về đường ngay. Không có gì chán hơn một thần tượng đã trở thành lỗi mốt.

. . . . . . . . . Trống nhưng mãi mãi là nguồn hóa sinh. Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Ánh đèn đỏ pha lam trên chiếc xe cảnh sát xé toang trời đêm khu bờ biển. Không lâu sau, đường cảnh giới được cảnh sát dựng lên vây hiện trường lại, xung quanh bãi đá lúc này đã có thêm mấy cái đèn pha lớn được mở sáng rực như ban ngày. Luôn sợ hãi là do thân thể, Quyền lực luôn luôn thu hút những kẻ không có đạo đức.

Lúc này lại có thêm hai chiếc cảnh sát đứng bên lề đường ven biển, các du khách cách đó không xa nghe tiếng động cũng vội vã chạy tới, bàn tán xì xào. Vượt thang thần thánh, lên bầu trời cao. Đức hạnh là nền tảng của mọi thứ và chân lý là bản chất của mọi đức hạnh.

“Trước tiên, căn cứ theo phía công an khám nghiệm hiện trường, thì chẳng còn sót lại gì cả.” Cảnh sát Tăng Vĩnh Gia của đại đội chuyên án hình sự bước xuống xem, sau đó bình tĩnh bước về phía nhân viên khám nghiệm tử thi và đồng nghiệp bên đại đội kỹ thuật phía sau hai chiếc xe cảnh sát kia. Luôn sợ hãi là do thân thể, Giang hồ hiểm ác không bằng mạng lag thất thường

Nhân viên khám nghiệm tử thi Trịnh Kiên thoạt nhìn là một người đàn ông lịch sự, tuổi mới hơn 30, đeo cặp kính không viền, thấy anh ta đi sang thì gật gầu chào, sau đó xách rương dụng cụ dẫn theo thực tập sinh đi ra bãi đá. Lòng ung d